Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Chết vì văn hóa uống rượu của người Việt Nam

Tôi vừa chứng kiến cảnh một chàng trai trẻ tuổi, tương lai còn phơi phới sự nghiệp và hy vọng, tiền đồ đang cơi nới phía trước. Cậu lại là một anh chàng hiền lành tử tế và có học thức đang hoàng, ở nhà thì vợ đang mang bầu. Vậy mà…

Lý do cũng chẳng khó hiểu gì
Hôm ấy là dịp tết anh đến nhà các bạn bè ăn bữa cơm xã giao lâu ngày mới gặp lại, vì uống rượu nhiều nên anh đã bị tan nạn giao thông phải nhập viện và anh đã qua đời.
Tết năm ấy thay vì đi chúc tết và du xuân như mọi người thì gia đình anh ấy lại cùng chung một nỗi buồn sâu thẳm, bạn bè anh thay vì đi chơi thì họ đến viếng thăm và không sao quên được hình ành người góa phụ trẻ tuổi của đời anh trong tâm trạng thẫn thờ như người mất hồn. 
Người thì đã mất không thể sống lại được, gia đình lại trong cảnh đơn thân, vợ thì mất chồng còn con thì chưa kịp nhìn mặt cha…
Tôi thật đáng sợ khi phải uống rượu với phong cách của người Việt Nam. Rượu không thể ép nhưng ép không thể từ mà từ từ rồi sẽ hết. Tất cả chỉ vì nể nang vì ép nhau mà có những trường hợp đáng tiếc xảy ra, người mất thì không lấy lại được chỉ biết nhìn và lắc đầu. Cái văn hóa uống rượu thật chết người mà người Việt vẫn còn duy trì thì nếu ai không vượt qua được sự nể ép sẽ là nạn nhân cho những vụ việc chẳng muốn xảy ra chút nào dễ ập tới. Nếu tôi không uống được hoặc đã đủ tầm tôi sẽ dừng lại và xin phép nhưng 
Có hàng ngàn những “vị thần xua tay”, những lời nói kích động đến thể diện thậm chí danh dự của mình mục đích để cho người đó uống và những gì nhận lại là những tràng vỗ tay rồi hết. Tôi rất nản khi nghe những người bạn, những người bạn trong bữa tiệc của mình nói với nhau những câu ép buộc kiểu “không uống là coi thường anh em chú bác”, “không uống là mất rông cả năm” “không tôn trọng người đó”... đại loại những câu tôi thấy người Việt thật nực cười khi đưa ra những lí do ép rượu thật “củ chuối”.
Tình cảm là xuất phát từ tấm lòng của nhau, xuất phát từ những hành động chơi và giúp đỡ nhau nhiệt tình nhưng lại đem chén rượu ra để đo xem độ sâu đậm của nó để rồi khi có men vào người thì lại có những chuyện chẳng hay xảy ra, lời nói vào ra, tham gia giao thông rồi xích mích là những điều khó tránh khỏi. Còn gì là vui khi mà rượu vào làm chúng ta trở nên tồi tệ đến như vậy.
Tôi chỉ cần uống đến tầm là đủ ngoài ra tôi chẳng hề uống nữa, bạn và tôi có thể nói chuyện về những kỉ niệm thơ ấu hoặc làm một việc gì có ích hơn là ngồi sát phạt nhau như vậy. Chỉ như vậy là rất vui rồi đâu nhất thiết phải rượu mới nói được. Uống với nhau là để vui chứ đâu phải uống với nhau để chết. Đầu năm tôi xin chia sẻ vài thứ miên man cho bạn đọc. Mong bạn có thể hiểu được ý truyền đạt và tấm lòng của tôi trong năm mới.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét