Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Con mãi mãi yêu cha

Tôi yêu cha của tôi hơn bất cứ ai trên thế giới này và tôi nhận ra nó khi tôi đã đi xa ba để nghiên cứu học tập.

Cả tôi và cha đều khóc khi tôi đã bước ra khỏi nhà, trong hơn 14 năm tôi nghĩ rằng tôi chỉ yêu mẹ tôi, cha tôi là luôn luôn bận rộn, thời gian của ông chỉ dành cho bệnh nhân của mình, ông phải giải quyết tất cả các vấn đề liên quan đến sức khỏe của bệnh nhân bất kể họ giàu hay nghèo, và nhiều lần ông đã phải bỏ ăn để giải quyết những việc đó.
Tôi sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc đó khi tôi rời khỏi nhà tôi và cha đã nhìn vào mắt nhau một ánh mắt không thể nào quên được. Nước mắt của tôi đã không thể ngừng chảy vào lúc đó.


Tôi đã đi học đại học và bắt đầu cuộc sống mới với rất nhiều ước mơ. Bây giờ suy nghĩ và cuộc sống của tôi đã thay đổi. Tôi chỉ có thể muốn làm cách nào để vượt qua kì thi trước mắt của tôi một cách tốt nhất để nhanh chóng trở về nhà với ba của mình.
Những gì đang trong kế hoạch cho tương lai của tôi khiến tôi trở nên cảm thấy bất lực khi mà chỉ nhận lại được sự thương xót của những người bên ngoài, đối với cha tôi thì tôi mãi chỉ là một con người nhỏ bé.
 Cha tôi đang có bị một vài vấn đề liên quan đến sức khỏe của mình, ông đã bị đãng trí đi và quên tất cả những điều nhỏ bé đơn giản như là đi đến đâu, giày dép, tiền bạc của mình và tất cả những chuyến công tác của ông nữa. Ông được nhiều bác sĩ khác khám xét tất cả những gì về trí nhớ và bộ xử lí của não bộ. Và cuối cùng tất cả mọi người đều có chung một báo cáo rằng ông đã bị bệnh Alzheimer.

Cha tôi bây giờ không còn nhớ đến niềm đam mê hàng ngày của ông ấy nữa, bản thân ông ấy đang là một bệnh nhân của căn bênh không thể chữa được này. Và một ngày nào đó cha sẽ quên đi tất cả mọi thứ: mình là ai, nơi ông đến từ đâu...
Và vào một ngày nào đó ông ấy sẽ quên đi cả những người thân yêu nhất của mình: quên đi anh của tôi và tôi nữa. Tôi cảm thấy mình bất lực trong cái hoàn cảnh này, tôi chỉ mong có một phép màu nào đó đến với cha tôi vào lúc này.
Những giấc mơ đang còn dang dở của tôi ?
Tất cả kế hoạch tương lai của tôi ?
Những tình yêu của tôi dành cho cha ?
Và tôi thì sao nữa ?
Tôi không biết nói thêm một điều gì nữa. Tôi chỉ biết rằng tôi yêu thương ba rất nhiều, tôi không thể sống nếu thiếu ông ấy.
Yêu cha!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét