Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Câu chuyện cảm động về cha

Khi tôi còn là một cô bé, tôi nhớ rằng khi cha tôi đang sửa chữa một cái gì đó, mỗi lần bố hỏi tôi khi đang cầm chiếc búa như vậy thì tôi và cha sẽ có một thời gian để nói chuyện với nhau. Tôi chưa bao giờ thấy cha tôi uống rượu bia hoặc tham gia một những trò của cánh đàn ông thường tụ tập sau khi nhậu nhẹt, tất cả những việc cha tôi làm chỉ khi ông đã hoàn thành các công việc chăm sóc cho gia đình xong.


Tôi lớn lên và rời nhà lên đại học và kể từ đó, cha tôi đã gọi  điện cho tôi vào mỗi sáng chủ nhật để hỏi thăm tôi và chắc chắn rằng đang không có điều gì đang xảy ra với tôi. Và khi một vài năm sau, tôi đã mua một ngôi nhà, cha tôi sơn cho nó trong ba ngày ở với mức nhiệt rất nóng ở mùa hè. Tất cả những gì cha tôi nói về việc này là để giữ bàn chải sơn của mình và nói chuyện với tôi. Nhưng tôi đã quá bận rộn trong những ngày đó, tôi đã không có nổi chút thời gian để nói chuyện với cha tôi.

Bốn năm trước, cha tôi đến thăm. Ông đã dành nhiều thời gian đặt mua một chiếc xích đu cho cháu. Ông nói rằng ông mang cho con một tách trà và có một cuộc nói chuyện với con, nhưng tôi đã phải chuẩn bị cho một chuyến đi cuối tuần đó, vì vậy tôi không có thời gian cho cha tôi để trò chuyện trong suốt thời gian hôm đó.

Một buổi sáng chủ nhật, tôi và cha đã có một cuộc nói chuyện qua điện thoại như bình thường, tôi nhận thấy rằng cha tôi đã quên một điều mà mới được nói chuyện gần đây. Tôi rất vội vàng nói chuyện vì vậy cuộc nói chuyện của tôi và cha diễn ra chỉ trong chốc lát. Vài giờ sau ngày hôm đó một cuộc gọi đã tới. Cha tôi đang nằm trong một bệnh viện với triệu chứng phình mạch. Ngay lập tức tôi mua vé để bay tới thăm cha và trên đường đi tôi đã suy nghĩ về tất cả các lần trước kia đã bỏ lỡ những cuộc nói chuyện với cha tôi.

Lúc mà tôi đến bệnh viện, cha tôi đã qua đời. Bây giờ ông là người không có thời gian để nói chuyện với tôi. Tôi nhận ra rằng tôi thật có lỗi rất lớn, sự suy nghĩ thiếu sâu sắc của tôi khiến cho tôi và cha trở nên xa cách từ lâu.

Sau cái chết của ông, tôi đã học được nhiều hơn về cha, và thậm chí nhiều hơn về bản thân mình. Tất cả những gì cha tôi đã từng hỏi tôi là về thời gian có thể trò chuyện với ông, và giờ đây tôi đã ngấm những gì ông ý truyền đạt cho tôi mỗi ngày.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét